Mấy giờ rồi nhỉ?

Thành viên trực tuyến:

0 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Hoàng Thúy Hoa)
    • (Nguyễn Kim Dung)

    BÁO MỚI

    Về Trang Chủ

    Chào mừng quý vị đến với Website Hoàng Gia.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Nỗi niềm

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Vũ Thj Ánh Loan
    Người gửi: Hoàng Thúy Hoa (trang riêng)
    Ngày gửi: 11h:27' 19-07-2009
    Dung lượng: 28.5 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người

    Đề bài : Nỗi niềm của tôi

    Bài làm:

    Hôm nào cũng vậy, tan học lúc 5 giờ 15 phút mà tôi lại không muốn về nhà, ước gì đường về nhà cứ dài mãi, dài mãi...
    Bước trên đường , tôi đã cố gắng vui vẻ, cười nói để quên đi nỗi sợ hãi khi về đến nhà. Nhưng lòng tôi lại nặng trĩu khi nhìn thấy hình dáng ngôi nhà mình xa xa. Hàng cây bên đường cũng chẳng buồn lung lay, chim chóc,ong bướm cũng chẳng buồn hút mật. Căn nhà của gia đình tôi im lìm, vẻ hiền hòa, nhưng đó chỉ là vỏ bọc bề ngoài, còn bên trong nó không hề tồn tại một gia đình như bao căn nhà khác. Tôi về đến nhà, đã thấy mâm cơm dọn sẵn trên bàn, chẳng muốn ăn chút nào. Lên phòng rồi chỉ nằm khóc. Hôm nay trên lớp cô trả bài tập làm văn ,đề ra “ngày nghỉ cuối tuần của gia đình”. Bài tôi bị điểm thấp. Cả lớp ai cũng làm tốt cả trừ tôi, bạn bè tôi sao hạnh phúc thế, được bố mẹ đưa đi đây đi đó, tôi thấy tủi vô cùng...
    Mẹ tôi đi làm từ sáng đến tối khuya mới về, bố thì suốt ngày uống rượu, tối về lại gây gố, đánh đập vợ con. Vì vậy mỗi khi màn đêm buông xuống tôi lại rất sợ hãi. Tôi ở nhà một mình, cũng chẳng có người bạn thân nào, không một ai để tâm sự cả. Chẳng ai quan tâm tôi, tôi buồn lắm. Giá như , gia đình tôi cũng giống như bao gia đình khác. Được bố mẹ quan tâm chăm sóc, được bố mẹ tâm sự. Còn tôi, tôi cũng muốn thế lắm chứ, tôi muốn được bố mẹ quan tâm, kiểm tra bài vở, tôi chẳng cần tiền của làm gì. Dù nghèo cũng được nhưng tôi muốn có một gia đình, tôi muốn có tình thương từ bố mẹ, bạn bè...
    Bố mẹ ơi ! Có nghe con nói không? Con muốn mẹ đừng đi làm về muộn nữa, bố đừng uống rượu nữa, bố mẹ hãy làm hòa và yêu thương con...Mấy đứa bạn con, đứa nào cũng được bố mẹ yêu thương và quan tâm cả. Tại sao con thì lại không ? Cuối tuần chúng nó được chở đi chơi, được thưởng lúc có điểm tốt, bị phạt khi bị điểm kém. Còn con ? Thậm chí, con muốn được bố mẹ phạt nữa. Con muốn mỗi khi tan học, con lại muốn về nhà hơn, vì ở đó có bố mẹ yêu thương con, rồi cùng nhau sum họp đầm ấm. Căn nhà mình không còn lạnh lẽo và cô đơn nữa. Để rồi khi có ai hỏi về gia đình mình, con có thể tự hào nói rằng : Gia đình tôi là gia đình hạnh phúc nhất trên trái đất này...

    Bài làm của Nguyễn Thị Thùy Trang HS trường THCS Trần Hưng Đạo
     
    Gửi ý kiến